MỚI NHẤT :
  • Cho Arsenal mượn Martin Odegaard, Real nhận được bao nhiêu?
  • Lộ thời điểm Odegaard kiểm tra y tế và có trận ra mắt Arsenal
  • 'Sa lầy' ở Man Utd, Van de Beek chốt hạ tương lai đầy dứt khoát
  • Tăng cường hàng công, David Moyes đưa đồng hương của Son Heung-min vào tầm ngắm
  • Solskjaer đã biết đâu là hàng công tốt nhất của Man Utd
  • Thắng Liverpool, Solskjaer đã tìm thấy 'chân ái' tại Man Utd
  • Bruno Fernandes nói lời thật lòng về tình cảnh của Van de Beek
  • HLV Koeman đã đúng về De Jong
  • Ian Wright chỉ ra điều đáng lo với Trent Alexander-Arnold
  • Vì sao Arsenal "thèm khát" Odegaard?
  • Gục ngã trước Man Utd, Jurgen Klopp nối dài 6 năm bi kịch
  • “Bruno Fernandes đang có hiệu ứng Eric Cantona”
  • Sao Man Utd là cỗ máy tấn công số 1 nước Anh
  • Old Trafford chứng kiến 2 "người tàng hình" trong trận Man Utd 3-2 Liverpool
  • 10 con số đáng nhớ trận Chelsea 3-1 Luton: Werner 'núp bóng' Abraham
  • Thống kê M.U 3-2 Liverpool: "Ông kẹ" xuất hiện, ngả mũ trước Solskjaer
  • Solskjaer và sự trùng hợp khó tin trong ngày Man Utd đả bại Liverpool
  • Gareth Bale và 5 thương vụ cho mượn gây thất vọng mùa này
  • Vừa rời Arsenal, Ozil có lần đầu đầy lạ lẫm ở đội bóng mới
  • XONG! Pep Guardiola xác nhận, coi như Barca đón tân binh
  • Klopp cay cú, "fist bump" như muốn đấm... Fernandes
  • “Máy chạy” Real từ chối gia hạn, mở cánh cửa đến Ngoại hạng Anh?
  • 'Báu vật' của Chelsea quá xuất sắc trước Luton Town
  • 2 ngôi sao tỏa sáng tại OTF: Bằng chứng cho thấy sự sáng suốt của Bruno
  • Fan Tottenham nghi ngờ chấn thương của De Bruyne
  • Người cũ phát biểu, quá rõ lý do Odegaard khiến Pháo thủ 'chết mê'
  • “Quái vật” Arsenal quần đùi, áo phông tập luyện dưới cơn bão tuyết
  • Sao 180 triệu euro cân nhắc khoác áo Liverpool
  • Liverpool ngã ngựa trước Man Utd: Điểm đen hàng thủ và nỗi nhớ Van Dijk
  • Sau Ozil, thêm 'kẻ bị ruồng bỏ' tại Arsenal tìm được bến đỗ mới
  • Đồng đội xác nhận, gã khổng lồ tiến sát, thuyết phục Messi rời Barca
  • Sao Man Utd quá dữ dội, ghi bàn nhiều hơn cả Van Persie và Cantona
  • Ferdinand: "Fabinho đáng lẽ phải bị đuổi khỏi sân"
  • Đả bại Liverpool, Man Utd đối mặt với tin dữ từ Marcus Rashford
  • Thua M.U, Klopp thừa nhận một sự thật đau lòng về Liverpool
  • Mourinho nói thẳng, sáng tỏ tình cảnh Gareth Bale ở Spurs
  • Lấy Cavani làm chuẩn, Ole 'chọn mặt gửi vàng' 4 học trò ở Man Utd
  • Chấm điểm MU trận Liverpool: Hàng công thăng hoa
  • Bruno lập siêu phẩm, Solskjaer hé lộ nguyên nhân sâu xa
  • Cười té khói với loạt ảnh chế Ozil chia tay Arsenal
  • Đến cả Chúa cũng phải yêu Napoli

    10:14 Thứ năm 26/11/2020 | 1

    BongDa.com.vn Trước khi bắt đầu câu chuyện, tôi muốn gửi lời xin lỗi đến Chúa. Bởi "Chúa" mà tôi muốn nhắc đến ở đây là Maradona. Tôi cũng muốn gửi lời xin lỗi đến cha tôi.

     

    Những khoảnh khắc đáng nhớ của Maradona ở Napoli

    Bởi vào năm 9 tuổi, tôi đã phạm phải một lỗi. Có thể đối với nhiều người, đó không phải tội lỗi gì cả, nhưng nếu bạn lớn lên ở Napoli thì đó quả là tội lớn.

    Điều kiện kinh tế của nhà tôi khá khó khăn, cha mẹ tôi thậm chí không đủ tiền để nuôi các anh em tôi, nên việc giành tiền mua một đôi giày đắt đỏ gần như là không thể.

    Và cái tôi muốn là một đôi giày thực sự. Tôi muốn đôi R9s. Giày của một thiên tài, Ronaldo. Bạn có nhớ chúng không? Nó có màu bạc, vàng và xanh. Nó là một biểu tượng. Ronaldo đã dùng đôi đó để chơi trong cả World Cup 98. Đó chính là thứ mà tôi đang muốn.

    "Cha, làm ơn, làm ơn, làm ơn mua cho con đôi giày Ronaldo".

    Mỗi ngày, thực sự là mỗi ngày.

    "Đi mà, cha, đôi giày!"

    Nhớ lại lúc đó, có lẽ ông ấy đã thực sự muốn giết tôi, bởi cầu thủ duy nhất mà ông ấy muốn nhắc đến là Maradona. Tôi được nuôi lớn bằng huyền thoại về El Diego và sự vĩ đại của ông, hiển nhiên ông ấy là một huyền thoại trên toàn thế giới...

    Nhưng ở Napoli?

    Ở Napoli?

    Ông ấy giống như một vị Chúa. Cha tôi muốn tôi đeo một đôi giày màu đen giống như của Maradona. Nhưng tôi bảo, "Không, cha chẳng hiểu gì cả, Ronaldo tuyệt vời hơn".

    Những khoảnh khắc đáng nhớ của Maradona - Bóng Đá

     Maradona ở Napoli.

    Haha! Con xin lỗi cha! Cháu xin lỗi, El Diego!

    Cha tôi là một fan bự của Napoli, và khi chơi cho Inter, Ronaldo đã nhiều lần khiến Napoli ôm hận. Nhưng tôi chỉ là một đứa trẻ. Tôi không quan tâm đến nhiều thứ thế, tôi phát rồ lên vì đôi giày. Một buổi tối bất ngờ, cha tôi nói với tôi, "Đi nào, đến cửa hàng thôi".

    Tôi hỏi tại sao.

    Ông nói, "Chúng ta sẽ đi mua giày cho con".

    Cha tôi thực sự không có nhiều tiền. Nhưng bằng cách nào đó, ông ấy đã làm vậy vì tôi. Tôi không thể diễn tả được cảm giác đi trên phố với ông đêm đó, tìm khắp các cửa hàng trong thành phố để mua giày cho tôi.

    Tôi biết chắc chắn - chắn chắn - đó là khoảnh khắc sẽ đi cùng tôi đến suốt cuộc đời, là khi cha tôi lấy tiền ra trả và trao chiếc hộp cho tôi. Nó tuyệt vời hơn mọi món quà mà sau này tôi nhận được. Bạn biết đây, rất buồn cười, là khi trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp, tôi được tặng miễn phí rất nhiều giày. Nhưng giờ đây nó bị mất hết ý nghĩa, tôi không còn cảm giác nhận được một thứ đặc biệt nữa.

     Napoli đến và trao cho tôi một cơ hội khi tôi 15 tuổi. Việc tôi được nhận vào đội trẻ quả thật rất tuyệt vởi, bởi gia đình tôi luôn là cổ động viên cuồng nhiệt của Napoli. Cảm giác khi ở trong sân, cảm giác của tôi khi đó giống như một Neapolitan... tôi không thể giải thích bằng lời. Tôi nghĩ, "Chết tiệt, nếu một ngày tôi có thể khoác áo Napoli chơi bóng ở đây chắc tôi hạnh phúc chết mất".

    Rất buồn cười, trận đầu tiên tôi được ra sân cho đội một là trận gặp Livorno trên sân khách. Đó thực sự là một vinh dự đối với cả gia đình tôi. Một thằng nhóc đến từ Frattamaggiore, chơi cho Napoli. Khi tôi bay về nhà, cha đến đón tôi ở sân bay. Ngồi sau xe, tôi hỏi, "Có hàng xóm nào đang đợi con không?".

    Cha tôi nói, "Ồ, không, không con ạ. Đã muộn quá rồi. Mọi người rất tự hào, nhưng vì quá muộn nên mọi người đi ngủ cả rồi".

    Tôi nói, "Thôi nào cha".

    Ông bảo, "Không, thật đấy. Cha xin lỗi, nhưng cha không muốn làm con thất vọng. Chả có ai chờ chúng ta cả".

    Cho nên, tất nhiên, tất cả hàng xóm đứng đợi chúng tôi trên đường phố. Họ hát vang, họ bắn pháo hoa và làm một chiếc bánh đặc biệt cho tôi và nhiều thứ nữa. Thật không thể tin được. Nhìn thấy gương mặt của mẹ tôi mới là tuyệt nhất, bởi bà ấy còn cuồng bóng đá hơn cả mấy đứa con trai nữa. Bây giờ khi về đến nhà, tôi vẫn thấy bà ấy xem lại các trận đấu của Napoli và hét trước TV, tôi sẽ bảo, "Mẹ, làm làm gì thế? Trận đó xong rồi mà".

    Napoli đổi tên sân San Paolo => Maradona - Bóng Đá

     CĐV từ biệt Maradona.

    Dòng máu Napoli chảy trong người tôi. Tôi mắc nợ đội bóng mọi thứ, bởi CLB đã dìu tôi đi qua những khoảng thời gian khó khăn nhất. Tôi thực sự tự hào về thành phố của mình, mỗi khi có ai đó nói xấu Napoli, tôi thực sự bị nổi đóa, bởi họ chẳng hiểu gì về nơi này. Napoli là thành phố tuyệt vời nhất thế giới.

    Nên khi có ai đó nói xấu Napoli, họ cần phải tỉnh lại đi. Bởi đến Chúa còn yêu nơi này. Và nhắc đến Chúa, tất nhiên tôi muốn nói đến Maradona.

    Mỗi khi chơi bóng trên San Paolo, tôi lại nổi da gà. Tôi nghĩ về ý nghĩa của việc này đối với gia đình tôi, tôi nghĩ về những thứ cha đã đánh đổi. Tôi không biết làm cách nào mà ông đủ tiền để mua cho tôi đôi giày đó, nhưng chắc chắn là rất khó khăn. Chỉ đi trên đường biên thôi cũng khiến tôi nổi da gà, bởi tôi nghĩ, "Đây là nơi cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử từng chơi bóng. Là nơi Maradona từng chơi bóng".

    Với tất cả sự kính trọng giành cho Ronaldo, giờ đây khi đã trưởng thành, hiểu hơn về lịch sử của chính mình, tôi đành phải ăn năn mà nói rằng Maradona là cầu thủ xuất sắc nhất cuộc đời này.

    Ronaldo, anh có một đôi giày tuyệt vời. Anh là thiên tài, là nguồn cảm hứng của em. Nhưng là một người Naples, em phải nói rằng thế giới chỉ có một vị vua duy nhất, và tên ông ấy là Diego.

    (Lorenzo Insigne - The Players' Tribune 2018, lược dịch)

    | 09:44 26/11/2020
    Chia sẻ

    Loading...