U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân10:23 19/12/2009

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, chúng ta đã thua trận, vào thời điểm không ai nghĩ sẽ thua. Vì đâu nên nỗi?


>> Bảng tổng sắp huy chương SEA Games 25
>> Ngày về...
>> Xin đừng trách HLV Calisto!


Vì mình…


Có thể thấy rõ khiếm khuyết của BHL, ngay từ khi thiết lập ý đồ chiến thuật. Nguyễn Ngọc Anh ít khi đá hay ở SEA Games lần này, nhưng bất ngờ lại lãnh ấn đá chính. Hơn 50 phút có mặt trên sân, tiền đạo trẻ người Nghệ An không có pha bóng nào đáng kể. Bản thân Ngọc Anh khá vô danh trong mắt người “Mã”, và sự hiện diện của cầu thủ này không gây được sự chú ý đáng kể nào hoặc ít nhất lôi kéo được 1 – 2 hậu vệ đối phương, cũng không nốt. Ngọc Anh là thất bại của HLV Calisto, ở trận chiến với người “Mã”.

Bóng đá có một nguyên lý rất cơ bản, rằng để tránh mối hiểm họa từ những hung thần, hãy cứ đẩy họ ra biên. Malaysia không chủ động làm việc đó, mà chúng ta đã tự ý làm thay họ. Đó là trường hợp của Thanh Bình – cái tên gây được sự chú ý nhất với “Mã”. Ở hành lang cánh, Thanh Bình vốn chưa bao giờ giỏi trong việc cầm bóng đột phá hay tung ra những đường chuyền cầu ô hiểm hóc. Việc để Thanh Bình thi đấu quá xa cầu môn đối phương, trong phần lớn thời gian của trận đấu, chẳng khác nào triệt tiêu kỹ năng tốt nhất của cầu thủ này: Băng cắt và làm tường.

Thanh Bình (phải) đã không được chơi ở đúng vị trí sở trường - Ảnh:Quang Nhựt

Người xưa có câu: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Trong một canh bạc, có thể nói như thế, chúng ta không hay và không tinh bằng đối thủ, lẽ dĩ nhiên, chúng ta bại trận. Nếu chỉ gói gọn diễn biến ở trận đấu cuối cùng, môn bóng đá nam – SEA Games 25 trên đất Lào, đúng là U23 Việt Nam không có cửa so với người “Mã”. Tình huống nguy hiểm nhất mà đội bóng của HLV Calisto tạo được ngoài pha đánh đầu hiểm hóc bị thủ môn Malaysia hóa giải, là pha hỏng ăn của Tiến Thành ở giờ đấu bù. Nhưng đó là thời điểm đội bóng nhao lên một cách vô thức, trong việc tìm bàn gỡ.

Và vì cái vận chưa đến?


Nói U23 Việt Nam thua thiệt hoàn toàn đối thủ, trong trận chung kết, chẳng khác nào phủ nhận những nỗ lực của đội bóng. Nhưng, rõ ràng “Mã” quá hay trong việc bắt giò đội bóng của HLV Calisto, phá lối chơi của U23 Việt Nam và biết chọn thời điểm thích hợp để tung đòn quyết định. Bàn thắng của U23 Malaysia đến trong tình huống mà Tấn Trường chỉ có thể bắt bóng bằng 1 tay. Tưởng như đã phải chia tay sớm sau loạt trận vòng bảng, nhưng với cú đột kích táo bạo trước Thái, rồi Việt Nam, bóng đá Malaysia đăng quang. Đó phải chăng là cái vận?

Có thể thấy, U23 Việt Nam trong trận này đã không còn thể hiện được tinh thần chiến đấu tựa chiến binh, thứ vũ khí lợi hại nhất mà đội bóng từng sở hữu. Trên SVĐ QG Lào, với ngót 20 nghìn CĐV mang sắc phục đỏ, cũng không giúp cầu thủ dưới sân tự tin hơn, lì đòn hơn và sắc bén hơn. Cảm giác như những đường đan bóng cứ liên tục lỗi nhịp, đến một cú ra chân (như của Tiến Thành), cũng hụt hơi. Ngoại trừ cú lốp bóng cầu âu từ gần giữa sân của Thanh Hưng, những pha dứt điểm còn lại của Thanh Bình, Thành Lương hay Trọng Hoàng đều không có thần sắc.

Rất nhiều ý kiến mổ xẻ thất bại của U23 Việt Nam, trong đó, có một bộ phận đổ thừa cho cái vận. Nói cũng không phải không có lý, khi chúng ta đã làm tất cả cho ngày lên ngôi, nhưng bất ngờ lại tắt tiếng. Trong trận chiến sinh tử, vận đỏ chỉ đến với 1 đội quân. Đó là phe chiến thắng. “Mã” đã nhanh chân chớp lấy nó, bằng sự tính toán khôn lường. U23 Việt Nam chậm chân hơn trong việc ứng phó các tình huống, nên thua trận cũng là điều rất đỗi bình thường. Nhưng từ trong sâu thẳm, với cả một nền bóng đá kiêu hãnh như Việt Nam, thật đáng tiếc.
Theo Thể Thao & Văn Hóa
Về đầu trang
Đánh giá(?):
Các bài bình luận
Bình luận do thành viên gửi, BongDa.com.vn không chịu trách nhiệm về nội dung của bạn đọc. Chúng tôi sẽ không đăng các ý kiến nhạy cảm. Mong thành viên thông cảm.
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
chúng ta dã thất bại không có gì tiếc nuối khi đội bạn chơi quá hay,tam gac nỗi buồn qua một bên mà hãy chúc mừng người chiến thắng đó là cử chỉ đẹp nhất mà chúng ta nên làm lúc này.seagame là nơi để tất cả các dân tộc thể hiện tình đoàn kết và hữu nghị chứ không nên quà quan trọng vấn đề thắng thua.bóng đá chỉ là môn thể thao như tất cả những môn thể thao khác phần thưởng dành cho tất cả mọi người,nếu chúng ta dành hết chiến thắng này đến chiến thăng khác thì sẽ còn tẻ nhạt hơn,phải biết thất bại thi khi chiến thắng chúng ta sẽ cảm thấy thật sự hạnh phúc.Chúng ta cần cố gắng hơn nữa để có thể dành lại chiếc cúp từ đội bạn o những seagame sau.Chúc đội tuyển của chúng ta ngày càng có những thãnh tích tốt hơn trong tương lai.
Được gửi bởi: vietcuong
Gửi lúc: 14:52 20/12/2009
 
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
theo tôi ta cũng đừng nên khoét sâu vào nỗi đau của người hâm mộ cũng như các cầu thủ trẻ , đội Pháp vào CK Worldcup nhờ bàn tay của Henry , Achentina thắng Anh cũng nhờ có bàn tay của Maradona thì đã sao nào bóng đá là thế , phong độ của mỗi cầu thủ cũng vậy lúc hay lúc dở đâu phải o ai o mắc sai sót . Chính người Pháp còn o công nhận họ lọt vào CKWC nhờ bàn tay của Henry mà ... Tôi thấy báo chí đôi lúc cũng o công tâm và o biết cảm thông đâu , thật o công bằng trong khi các cầu thủ lao động miệt mài o kịp thở các vị ngồi ở ngoài chê này chê kia , các vị đâu có đá đâu mà biết cái khó , tôi nói thật đặt địa vị của Mai Tiến Thành pha bóng đó cho Thành đá lại có vào lưới o ? Vậy có ai nghĩ được là Achentina lại thua Bolivia 6-1 o ? đá hay thì các vị khen đá dở thì các vị cho như thế này thế kia đưa người ta lên 9 tầng mây rồi thả cái bịch cho rớt xuống
Được gửi bởi: Chu Bảo Trọng
Gửi lúc: 12:58 20/12/2009
 
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
Coi trận Việt Nam gặp MAlayxia ma tôi cảm thấy chán. lối chơi Việt Nam không có gì khởi sắc so với trận gặp singapore (trận đấu thật hay có nhiều pha bóng đẹp, để lại nhiều ấn tượng). Hình như đội Viêt Nam không bao giờ đứng trên vị cao nhất của bóng đá, cứ mỗi lần đá vòng bảng thì hay nhưng khi mà cách ngôi vi cao nhất chỉ do mình quyết định. khi nào thì Việt Nam mới chính thức bước lên mục cao nhất của bóng đá khư vưc biết rằng chúng ta đã làm được điều ở năm 2008. nhưng đó vẫn chưa đủ để khẳng định thương hiệu bóng đá Việt nam. Bóng đá Việt Nam sẽ chỉ là phong độ mà thôi chứ không gọi là đẳng cấp như cách gọi mà lối đá Phương Tây hay gọi cho các đội bóng của mình. Tôi hi vọng rằng bóng đá Viêt Nam sẽ hình thanh đẳng cấp chứ không phải là phong độ nhất thòi, dù quá trình này có chậm nhưng hãy tạo một niềm tin trong lòng khán giả.
Được gửi bởi: le quang nam
Gửi lúc: 12:36 20/12/2009
 
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
Đừng có trách khứ nửa. Người phương đông tin vào số phận và tôi cũng thế. Tôi tin Việt Nam chưa đến lúc vươn tới đỉnh cao thôi. Biết đâu đây là bàn đạp để tiến vào những trận đấu của đấu trường thế giới. Chúc Việt Nam thành công.
Được gửi bởi: Bùi Thị Thuần
Gửi lúc: 11:57 20/12/2009
 
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
một trận đấu làm tất cả người yêu bóng đá phải thất vọng thua trên thế thắng thật tiếc nuối.HLV calisto có tài nhưng đừng đề cao ông quá,trận chung kết ông đã sai khi ko sử dụng Đình Tùng.một đấu pháp quá ngớ ngẫn.vì sự tự tôn dân tộc các cầu thủ có thể đá khác vậy mà thi đấu ko hết mình.thất vọng cho đội bóng nước mình
Được gửi bởi: vien dinh hung
Gửi lúc: 11:36 20/12/2009
 
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
cái thiếu của VN là bản lĩnh. các cầu thủ đã ko giữ dc cái đầu lanh trong trận chung kết ngay cả đội trưởng Thành Lương cũng ko thể hiện dc bản lĩnh của mình. Anh quá nóng vội trong những pha xử lý cuối cùng. thay bằng những cú sút xa chân trái đưa bóng đi quá xa khung thành. tại sao anh ko chuyền? VN thực sự thiếu 1 máy ủi giữa sân nhu Quốc Vượng. Ng đã làm Thonglao tắt điện hoàn toàn. Nếu có vô địch thì cũng hi vọng vào năm 2013 khi seagames dc tổ chức trên sân nhà. Hi vọng vào lứa cầu thủ của HAGL-Arsenal JMG sẽ làm thay đổi lịch sử. Chúc vui vẻ. Hãy quên đi quá khứ đau buồn và hướng tới tương lai tươi đẹp hơn!!!
Được gửi bởi: Lê Minh Chiến
Gửi lúc: 10:35 20/12/2009
 
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
chúng ta có bệnh hay tự cao và hót quá nhiều.trong thời điểm cần phải giữ tỉnh táo và tập trung nghiên cứu kĩ lưỡng đối thủ trong trận chung kết thì đại đa số lo khen ngợi ve vuốt nhau và hoang tưởng..chúng ta còn mọt trận chung kết máu lửa ma ai cũng xem như chức vô địch dã nằm trong túi.chỉ chờ sau 90 phút là hợp thức hóa cái điều hiển nhiên đó.cần phải biết mình đâng ở vị trí thât sự như thế nào và thất sự tôn trọng tất cả mọi đối thủ thì mối có thể mang lại thành công..có một bài báo tôi tâm đắc của tác giả PHAN ĐĂNG viết ngày 16.12 nhưng có lẽ ít ai đọc vì lúc đó mọi người còn bận tung hô nhau.tôi tôn trọng và cũng nhìn nhận sự cố gắng cũng như thành quả đã đạt được của đội bóng chúng ta nhưng các nhà báo cũng nên xem lại sự ảo tưởng của mình
Được gửi bởi: sunny
Gửi lúc: 09:58 20/12/2009
 
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
Có thể nói rằng,đội tuyển của chúng ta đã thi đấu hết mình vì màu cờ sắc áo ở kỳ SEA GAMES nhưng điều mong đợi lại không đến,một lần nữa đội tuyển của chúng ta đã lỗi hẹn với Cup vàng.Chúng ta hãy quên đi thất bại này mà hãy bày keo khác,mà keo này là phải hướng đến thứ hạng cao ở Châu Á,còn xa hơn nữa là được vào vòng Chung kết WORLD CUP.
Được gửi bởi: anhoa
Gửi lúc: 08:54 20/12/2009
 
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
Có thể nói rằng,đội tuyển của chúng ta đã thi đấu hết mình vì màu cờ sắc áo ở kỳ SEA GAMES nhưng điều mong đợi lại không đến,một lần nữa đội tuyển của chúng ta đã lỗi hẹn với Cup vàng.Chúng ta hãy quên đi thất bại này mà hãy bày keo khác,mà keo này là phải hướng đến thứ hạng cao ở Châu Á,còn xa hơn nữa là được vào vòng Chung kết WORLD CUP.
Được gửi bởi: anhoa
Gửi lúc: 08:53 20/12/2009
 
Bình luận:U23 Việt Nam: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân
hỡi nhứng trái tim yêu bóng đá nước nhà của Việt Nam ơi! thôi đừng buồn phiền gì nữa, cho cái không đuọc may mắn(thất bại) ngủ yên trong quá khứ đi. Giờ thì chúng ta nên hướng đến ngày mai mình phải làm gì cho tốt hơn hôm qua kìa, đừng ôm nổi buồn day dứt đó nữa. Tôi cũng buồn không khác gì cái cảm giác của bao người hâm mộ bóng đá nước nhà. Tôi phải khóc khi mà nghe ông trọng tài "quỹ" thổi còi kết thúc trận đấu, rồi sau đó không còn sức để đi được nữa. Thật buồn!Nhưng nghĩ kĩ lại đi qua những trận đấu vừa qua chúng ta đã được chứng kiến những màng trình diễn thật tuyệt vời, thật ViệtNam của các cầu thủ U23 ta. Thôi thì chúng ta xem như Việt Nam không có duyên với chiếc huy chương vàng Seagame vậy đi, và trong chờ vào một tương lai tươi sáng tốt đẹp của bóng đá nước nhà.
Được gửi bởi: Mai Văn Bắc
Gửi lúc: 00:39 20/12/2009
Trang:
1234»
4 sao
Cập nhật: 02/09/2010
... lượt xem
 
0 sao
Cập nhật: 02/09/2010
... lượt xem