Nhà vô địch không huy chương14:14 18/12/2009

U23 Việt Nam không thể giành HCV SEA Games, nhưng những gì thuộc về BĐVN vẫn xứng đáng được tôn vinh như những nhà vô địch. Đó là những CĐV Việt Nam. Họ là những nhà vô địch không huy chương nhưng đã thể hiện được tình yêu bóng đá nồng nàn, niềm tự hào dân tộc và góp phần giúp cho SEA Games 25 có những giây phút vô cùng thăng hoa.

>> “Malaysia vô địch vì đánh bại cả Việt Nam và Thái Lan”!
>> Lý giải nguyên nhân thất bại của U23 VN: Những điều trông thấy
>> Nước mắt rơi sau đêm chung kết cay đắng
>> Những người “tiếp lửa” cho SEA Games 25


Hôm qua, bóng đá diễn ra ở nước bạn Lào nhưng cả nước đã xuống đường. Cơn sốt bóng đá trong cộng đồng người Việt ở trong và ngoài nước mang đến thật nhiều xúc cảm. Và dường như, đó là đặc sản của người Việt Nam mỗi lần có những giải đấu quốc tế. Niềm tự hào, tài sản, cội nguồn sức mạnh của BĐVN xuất phát từ tình yêu vô bờ bến của NHM.

Đêm muộn. Tôi nhận được tin nhắn của nhà giáo Nguyễn Mạnh Hiền (người Hải Phòng) từ Thái Lan rằng: “Lần đầu tiên chú Hiền rơi lệ trong các kỳ SEA Games. Quê “Ả rập” mắt cũng đỏ hoe. Mấy anh em ngồi mãi mới về được”. Không chỉ có các CĐV đến Viêng Chăn mới khóc. Nhiều khán giả xem trận đấu qua màn ảnh nhỏ đã rơi lệ. Chúng ta khóc cho giấc mộng không thành. Ừ thì hãy để nước mắt làm vơi đi nỗi buồn. Ừ thì hãy lấy nước mắt làm dịu đau vết thương lòng. Nhưng có một điều, tôi tin rằng, người ta khóc không hẳn là là yếu đuối. CĐV Việt Nam khóc vì xúc động, vì tiếc nuối, vì… yêu quá.


Không ít lần tôi được chứng kiến cảnh CĐV Việt Nam rơi lệ. Nhưng khi nhìn những người yêu bóng đá khóc, theo sát hành trình của họ, tôi nhận ra nhiều điều mà đôi khi ngôn từ không thể diễn ra hết được. Quả thực, BĐVN quá may mắn khi có được lực lượng CĐV hùng hậu. Họ là những người yêu đến cuồng si, không tiếc tiền bạc, thời gian, công sức cho niềm đam mê của mình.

Nhiều lần tôi tự hỏi, điều gì khiến các CĐV nhuộm đỏ các khán đài tại SEA Games 25? Ai cũng biết đường đến Lào vất vả và tốn kém thế nào. Nhưng thật lạ kỳ, với tất cả tình yêu và sự hào phóng của mình, CĐV Việt Nam đã biến SEA Games 25 thành sân nhà. Họ trở thành chỗ dựa cho U23 Việt Nam trong các cuộc thử lửa. Xa hơn nữa, chỉ có NHM Việt Nam mới đủ sự nhiệt tình để thắp lên ngọn lửa đam mê ở ngày hội thể thao khu vực. Và giờ, tôi thực sự tin rằng, bóng đá không chỉ là một cuộc chơi đơn thuần của những cầu thủ hai đội bóng. Bóng đá bao hàm những ý nghĩa lớn lao hơn và với các CĐV, nó là dịp tốt để thể hiện lòng yêu nước. Có thể tự hào rằng, NHM Việt Nam chính là những nhà vô địch trên khán đài. Họ thực sự trở thành sứ giả của một đất nước yêu bóng đá và có tinh thần tự tôn dân tộc.

Một lời cảm ơn với CĐV Việt Nam không bao giờ là thừa, là đủ. Họ thực sự mang đến những cung bậc tình cảm đặc biệt trong thời gian diễn ra SEA Games. Tình yêu, sự quan tâm của họ giúp chúng ta cảm thấy tự hào khi nghĩ về Tổ quốc mình ở nơi xa xứ. Lần đầu tiên ở một giải đấu quốc tế có đông người Việt Nam đến thế. Tất cả đều tự hào vì đến từ Việt Nam, là người Việt Nam và đang cháy hết mình vì bản sắc của dân tộc. Tôi bỗng thấy một Việt Nam tự tin. Một Việt Nam biết yêu và bảo vệ những gì tốt đẹp nhất của mình.

Tôi tin rằng, những tấm huy chương tinh thần mà CĐV Việt Nam giành được tại SEA Games 25 sẽ chắp cánh cho bóng đá nước nhà vươn tới những đỉnh cao trong tương lai. Còn hiện tại, tình cảm của họ, sự bao dung của họ trở thành nơi ấm êm để các tuyển thủ tìm về sau cơn bão tố. Một lời chia sẻ, một cái nắm tay thời điểm này rất quan trọng với U23 Việt Nam nói riêng và BĐVN nói chung.


Đánh giá(?):
Các bài bình luận
Bình luận do thành viên gửi, BongDa.com.vn không chịu trách nhiệm về nội dung của bạn đọc. Chúng tôi sẽ không đăng các ý kiến nhạy cảm. Mong thành viên thông cảm.
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
Không bao giờ có đâu cái cách làm của VN không bao giờ có vàng AFF cup vừa rồi là ăn may thôi. Lối đá rườm rà không tiến bộ (Phan Thanh Binh) mà vẫn trong đội VN hết người rồi tìm câu thủ mà dựa theo danh tiếng trong khi đó Phan Thanh Binh ngồi dự bị ở CLB liên tục thì đá cái nỗi gì
Được gửi bởi: Lê Văn Trần Tài
Địa chỉ email: Trantai098@yahoo.com
Gửi lúc: 22:09 20/12/2009
 
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
Hẳn chúng ta còn nhớ nghệ sĩ BẢO QUỐC rất hăng hái đánh trống cổ vũ cho anh HỒNG SƠN và ĐTVN ở cả Seagame và Tiger Cup trước đây. Đó là một trong hơn 80 triệu trái tim người Việt luôn hướng về các cầu thủ. TÔI KO ĐỒNG Ý VỚI BÌNH LUẬN CỦA Được gửi bởi: Đại Hùng Gửi lúc: 10:10 19/12/2009 VÌ TÁC GIẢ BÀI BÁO ĐỀ CẬP ĐẾN TẤM HCV TINH THẦN CỦA NHM VN. CHỨ KO PHẢI LÀ HCV Ở TRÂNH CHUNG KẾT. Hãy tập suy nghĩ và đọc kĩ trước khi bình luận nha Đại Hùng. Nếu Đại Hùng bình luận như vậy chẳng khác nào nói NHM VN chỉ cổ vũ nhiệt tình khi đội bóng chúng ta tạo được ấn tượng? khi có "PHONG ĐỘ"??? HÃY SUY NGHĨ LẠI BẠN NHÉ :D

Được gửi bởi: Trần Anh Khải
Gửi lúc: 17:18 20/12/2009
 
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
Thật buồn!!! nhưng chúng ta còn cả một tương lai phía trước, chúng ta phải đứng dậy sau vấp ngã nhưng sẽ đứng dậy một cách vững chắc để không ngã nữa, Chúc các cầu thủ và BHL sẽ gặt hái được nhiều thành công trong tương lai.
Được gửi bởi: N&T
Địa chỉ email: nguyencia@yahoo.com
Gửi lúc: 11:54 19/12/2009
 
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
Đó chỉ gọi là "Phong độ",mà phong độ thì nhất thời!không thể kéo dài mãi được!Nói về "Đẳng cấp" VN chưa thể có được,2 từ Vô Địch tôi thấy hoàn toàn không xứng đáng!!!
Được gửi bởi: Đại Hùng
Gửi lúc: 10:10 19/12/2009
 
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
tôi luôn quan niệm rằng cái gì thuộc về mình thỉ nó là của mình. vì vậy các bạn đừng buồn chúng ta ồn rất nhiều cơ hội để khóc, cười vui mừng cùng đội tuyển viêt nam. hảy tin tưởng vào tương lai chúng ta sẽ vô địch khi đó tất cả chúng ta se cười và hát vang bài quốc ca thânthuoôộc
Được gửi bởi: ĐẶNG THỊ DƯƠNG
Địa chỉ email: thuyduong@yahoo.com
Gửi lúc: 21:04 18/12/2009
 
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
khóc
Được gửi bởi: tiếc nuối
Gửi lúc: 20:19 18/12/2009
 
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
tôi cũng không vui khi thấy đội nhà thất bại như vậy,cả lớp tôi ai cũng buồn,và tôi càng buồn khi thấy họ như vậy.chuyện đã xãy ra rồi thì không thể thay đổi được,thôi chúng ta hãy cố lên và hy vọng vào một ngài mai sẽ tươi sáng hơn với bóng đá việt nam....hãy đứng dậy và bước đi,vì ta là con người việt nam....
Được gửi bởi: phạm ngọc cương
Gửi lúc: 19:28 18/12/2009
 
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
Tôi không khóc khi VIệt Nam thua, nhưng không phải vì thế là không yêu đội tuyển. Tôi xem hết tất cả các trận đấu mà Việt Nam thi đấu, từ những trận dấu của một giải chính thức cho đến những trận giao hữu. Thật tiếc, chúng ta lại một lần nữa lỡ hẹn. Các cầu thủ của chúng ta đều xứng đáng được khen. Tuy nhiên, cứ mỗi lần chúng ta thua, không ghi được bàn thắng thì tôi lại nhớ đến Văn Quyến. Không biết đến khi nào bóng đá Việt Nam mới lại chó được một nhân tài như Văn Quyến.
Được gửi bởi: Hồ Sỹ Thắng
Địa chỉ email: saco_ailaban2007@yahoo.com
Gửi lúc: 17:58 18/12/2009
 
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
Vâng chúng ta không thể khóc các bạn à. Tôi cảm thấy thương và buồn cho các cổ động viên họ đã hết lòng với đội tuyển chúng ta đã không có gì phải thất vọng cả hãy đứng lên vì
còn nhiều giải đấu phía trước mà
nhưng các cầu thủ nghĩ rằng khán giả luôn bên cạnh các bạn
Được gửi bởi: kienpro
Gửi lúc: 16:28 18/12/2009
 
Bình luận:Nhà vô địch không huy chương
Tôi yêu huấn luyện viên và các chàng trai áo trắng có trái tim hồng mang trên mình lá cờ Việt Nam. Phải chung tay góp sức để bóng đá Việt Nam phát triển xa hơn, đủ sức mang huy chương vàng từ bất cứ seagame trong tương lai về nước. Hãy thể hiện là một người yêu và am hiểu bóng đá, cố lên nào các chàng trai việt nam
Được gửi bởi: hecman8
Địa chỉ email: catgolden79@yahoo.com
Gửi lúc: 16:12 18/12/2009
Trang:
12
0 sao
Cập nhật: 26/05/2012
... lượt xem
 
0 sao
Cập nhật: 26/05/2012
... lượt xem