Cầu thủ giỏi hiếm hoi nên giá chuyển nhượng cao ngất trời. Vì vậy, các đội bóng không thể không xót của khi có cầu thủ được triệu tập vào đội tuyển, nơi được ví như “cối xay thịt”...


>> Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ: "Dương Hồng Sơn hãy trung thực"
>>
Chuyện Hồng Sơn có thành tiền lệ?

Ngay trước giờ đội tuyển VN lên đường đi Libăng, một sự cố hi hữu đã xảy ra: thủ môn Dương Hồng Sơn khai báo bị mất hộ chiếu.

“Nghi án” né tuyển!

Trọng Hoàng (8) tại SEA Games 25. Tiền vệ này chưa hoàn toàn bình phục chấn thương, nay lại phải tiếp tục có mặt ở đội tuyển VN - Ảnh: N.Khôi

Theo kế hoạch, sáng 3-1-2010, ông Calisto dẫn 20 tuyển thủ lên đường đi Libăng để thi đấu trong khuôn khổ vòng loại Cúp châu Á, một giải đấu mà tuyển VN gần như hết hi vọng kiếm một suất vào vòng chung kết. Ngay ngày đầu năm 2010, thủ môn Dương Hồng Sơn đã báo với ban huấn luyện anh bị mất hộ chiếu khi đi chơi cùng gia đình tối 31-12-2009.

● “Nhiều người đã đặt dấu hỏi về những lần vắng mặt ở các trận đấu khó và không có “màu”. Và lần này thì ai cũng biết chuyến đi Libăng không có tiền”. (Pháp Luật TP.HCM)

● “Không biết thực hư thế nào, nhưng chuyện của Hồng Sơn làm người hâm mộ liên tưởng anh muốn né những trận đấu mà đội tuyển VN không còn cơ hội, để giữ giò khi ngày khai mạc V-League 2010 đã gần kề”. (Tiền Phong)

● “... Cơ hội của VN tại vòng loại Asian Cup không còn nhiều nên không loại trừ việc Hồng Sơn muốn né tránh thi đấu xa để dồn sức cho T&T Hà Nội trước mùa giải mới sắp khởi tranh”.THANH NIÊN

Trước tình hình này, ông Calisto không có cách nào hơn là phải triệu tập gấp thủ môn Quang Huy thế chỗ, cùng với Trần Đức Cường hợp thành bộ đôi thủ môn của tuyển VN lên đường đi Libăng.

Khi mọi chuyện đã xong xuôi, ngày 2-1 Hồng Sơn báo lại đã tìm thấy hộ chiếu. Lúc này vé đã đặt xong, Quang Huy đã có mặt nên Hồng Sơn phải (hay được) ở nhà.

Dân làng bóng lao xao bàn tán vụ mất hộ chiếu này, và nhiều lời bình cho rằng câu chuyện mất hộ chiếu chỉ là cái cớ để được ở nhà. Nhân đó, mọi người cũng nhắc lại đây là lần thứ ba Hồng Sơn “kiếm chuyện” để né đội tuyển, đều trong những chuyến đến sân khách thi đấu khuôn khổ vòng loại Cúp châu Á 2011.

Mọi người cũng nhắc lại vụ tiền đạo Công Vinh nhận thẻ phạt hết sức vô duyên trong trận thắng Libăng trên sân Mỹ Đình (lượt đi), để ngay sau đó khỏi phải tháp tùng cùng đội tuyển đi Trung Quốc. Và người ta cũng nhắc đến chuyện hồi cuối tháng 4-2009, khi CLB T&T Hà Nội xin cho Công Vinh được miễn lên tuyển nhằm ở lại phục vụ đội bóng trong giai đoạn khó khăn tại V-League.

Dĩ nhiên, từ cầu thủ đến lãnh đạo đội T&T Hà Nội đều một mực kêu oan, cho rằng không có chuyện tránh né đội tuyển để giữ giò giữ cẳng cho CLB. Nhưng tất cả đều không đủ sức dập tắt những nghi ngờ từ dư luận.

Kết cuộc tất yếu

Tại sao lại phải né tuyển khi đấy là một vinh dự cho bản thân lẫn ít nhiều cũng đánh bóng tên tuổi cho CLB?

Các chuyên gia trả lời: sự háo hức đến với tuyển chỉ có ở những cầu thủ trẻ chưa thành danh. Một khi danh đã có, trong tay cầm được bản hợp đồng trị giá vài tỉ đồng cùng với những khoản thưởng cao ngất ngưởng ở CLB, điều mà một tuyển thủ cần là giữ giò giữ cẳng.

Với tố chất không phải là hoàn hảo của đại đa số cầu thủ VN, việc một năm thi đấu cho CLB không dưới 30 trận, cùng cả chục trận cho tuyển quốc gia, tuyển U-23 nếu được triệu tập thì thật sự quá tải.

Khi xin không tập trung cùng đội tuyển chuẩn bị cho trận giao hữu với Olympiakos (Hi Lạp) hồi cuối tháng 4-2009, Công Vinh tâm sự: “Vừa vắt kiệt sức cho mùa giải 2008 là chúng tôi lao ngay vào đợt chuẩn bị cho AFF Cup. Vừa kết thúc AFF Cup là tiếp tục tập trung cho vòng loại Cúp châu Á. CLB T&T Hà Nội đã tốn quá nhiều tiền để lo cho chúng tôi, nhưng đổi lại là một kết quả đáng buồn ở V-League 2009”.

Đã có nhiều tấm gương nhãn tiền cho thấy hết lòng cống hiến thì lại thiệt thân, như Tài Em chẳng hạn. Anh chàng “Hai Lúa” này thật đáng kính trọng khi khoác áo bất cứ ở đâu, dù là CLB hay tuyển quốc gia, anh cũng đều “mở máy” chạy hết tốc lực. Và hiện Tài Em đang ôm những chấn thương dai dẳng, chưa biết được ngày trở lại với sân bóng!

Tài Em thật đáng kính trọng khi khoác áo bất cứ ở đâu, dù là CLB hay tuyển quốc gia, anh cũng đều “mở máy” chạy hết tốc lực. hiện Tài Em đang ôm những chấn thương dai dẳng, chưa biết được ngày trở lại với sân bóng!

Nói đâu xa, ngay trong chuyến đi Libăng đợt này cũng có một “cơn bão” chấn thương hoành hành tuyển VN (chuyện thường ngày trong tất cả các đợt tập trung). Những cầu thủ vừa trải qua SEA Games 25 như Trọng Hoàng, Tiến Thành, Đình Đồng, Long Giang, Thanh Hưng, Thành Lương thật sự sợ quả bóng!

Với những cầu thủ này, nỗi sợ không chỉ là tâm lý khi phải xa nhà liên tục, mà thật sự là quá tải khi thi đấu liên miên, hết V-League là vào ngay đợt cao điểm SEA Games, rồi vừa hết SEA Games thì vướng ngay đợt tập trung cho vòng loại Cúp châu Á. Và hết chuyến đi này thì chỉ có vài ngày nghỉ tết, xong lại bắt tay vào V-League mùa mới!

Nói đi thì phải nói lại. Khi mới nghe chuyện các cầu thủ tránh né tuyển, tránh né U-23, người ta rất dễ có ngay cảm giác tức giận khi nhớ đến cảnh hàng chục triệu người VN lên cơn say mỗi lần đội tuyển hay U-23 xuất trận.

Nhưng nghĩ lại cũng thông cảm cho các CLB, ai mà chẳng “của đau con xót”. Để sở hữu một cầu thủ giỏi hiện nay, CLB phải tốn 5-7 tỉ đồng chuyển nhượng là điều bình thường. Vì vậy, xót của khi bị người khác làm sứt mẻ là tâm lý bình thường của mọi người.

Phía cầu thủ, tương lai của họ nằm ở đôi chân. Nếu chấn thương buộc phải treo giày thì tương lai đi về đâu? Chúng tôi nghĩ như Tài Em chẳng hạn, đang ở độ tuổi đỉnh cao phong độ, mỗi tháng có thể kiếm được năm bảy chục triệu đồng từ nghề đá bóng để lo cho vợ con, nay chỉ nhận cỡ chục triệu đồng lương cứng thì quả là quá tội!

Vì vậy, suy cho cùng, cái tội lớn nhất trong chuyện này là sự nghèo nàn tài năng của nền bóng đá VN. Vì nghèo nên anh nào ngon lành là bị vắt đến kiệt sức.

Đánh giá(?):
Các bài bình luận
Bình luận do thành viên gửi, BongDa.com.vn không chịu trách nhiệm về nội dung của bạn đọc. Chúng tôi sẽ không đăng các ý kiến nhạy cảm. Mong thành viên thông cảm.
Bình luận:Của đau con xót!
tất cả chỉ là ngụy biện. Hãy nhìn sang Châu Âu xem 1 cầu thủ 1 năm phải thi đấu bao nhiêu trận cho CLB, thế mà họ vẫn sẵn sàng thi đấu cho ĐTQG vì màu cờ sắc áo. Thế mà mấy ông cầu thủ VN mới đá có thế mà đã kêu ca. Cứ coi mình là "sao" xong lại làm mình làm mẩy, với những cầu thủ này thì đừng có gọi trở lại ĐT làm gì nữa.
Được gửi bởi: constantine
Gửi lúc: 20:53 11/01/2010
 
Bình luận:Của đau con xót!
thương Tài Em lun chân chất ko bao h từ chối :) mong a mau bình fuc chấn thương và có đc mức lương như ngày xưa
Được gửi bởi: candy
Gửi lúc: 19:16 11/01/2010
 
Bình luận:Của đau con xót!
Hãy xem lại các cầu thủ nữ lương tháng bao nhiêu; Đoàn Kim Chi đã chiến đấu như thế nào ở SG25, Đừng đổ lỗi cho kinh tế khó khăn? Niềm tự hào dân tộc; niềm tin của NHM để ở đâu? Hãy xem có bao nhiêu NHM đồng ý với bài viết này?
Được gửi bởi: Vũ Quang
Gửi lúc: 12:56 11/01/2010
 
Bình luận:Của đau con xót!
mỗi tháng có thể kiếm được năm bảy chục triệu đồng từ nghề đá bóng để lo cho vợ con, nay chỉ nhận cỡ chục triệu đồng lương cứng thì quả là quá tội!
lương như thế này còn đòi hỏi gì nữa..sao không nghĩ lại dân lao động kiếm 2,3 triệu đồng/1 tháng người ta vẫn sống tốt đó thôi.Các anh được chơi bóng lại lương cao mà các anh làm mất lòng tin người hâm mộ chỉ vì những toan tính cá nhân tốt nhất các anh nên giải nghệ là vừa.Môn thể thao vua là môn người hâm mộ kì vọng nhiều nhất rồi lại thất vọng.Nghĩ tới tôi thương xót cho các vận đông viên môn thể thao khác...và thương cho người hâm mộ Việt Nam
Được gửi bởi: Quá Nhiều Lí Do
Gửi lúc: 11:44 11/01/2010
 
Bình luận:Của đau con xót!
Nên nhớ được lên ĐTQG là nghĩa vụ và niềm tự hào của bất kỳ cầu thủ nào, và chính vì mang danh tuyển thủ mà các cầu thủ cũng kiếm được những hợp đồng chuyển nhượng hàng tỷ. Quyền lợi phải đi kèm với nghĩa vụ. Nếu cầu thủ nào đó không còn động lực thi đấu nữa thì hãy rời ĐTQG để nhường chỗ cho những người khác. Thật thất vọng cho máy "ông" sao VN.
Được gửi bởi: phung duy vu
Gửi lúc: 11:35 11/01/2010
 
Bình luận:Của đau con xót!
tôi chưa từng nghe đội tuyển quốc gia là "cối xay thịt", tác giả quá thiển cận, thiếu óc phân tích nhưng lại thích dùng lời lẽ đao to búa lớn. Nhìn ra bên ngoài đi, có tháng cầu thủ phải đá liên tục 3 ngày một trận, nhung tất cả đều phấn đấu để được vào đội tuyển quốc gia, nhìn Beckham kìa, xin về Milan AC để hy vọng kiếm suất vào đội tuyển Anh và chấp nhận đá dự bị, nhìn các cầu thủ Togo kìa, bị khủng bố chết người nhưng vẫn muốn được ở lại đá vì danh dự quốc gia. Nên nhớ công vinh và HS cũng nhờ đội tuyển quốc gia mà trở nên nổi tiếng đấy. Tác giả bài viết nên xem xét lại mình. cách tiếp cận vấn đề quá thiển cận và phi khoa học.
Đề nghị BBT cho đăng bài tôi, tôi đã gửi ý kiến hơn 10 lần rồi mà k đc đăng. Đừng để mất 1 độc giả trung thành yêu quý bongda.com.vn.
Được gửi bởi: hoang hung
Gửi lúc: 04:38 11/01/2010
 
Bình luận:Của đau con xót!
nếu lý do các cầu thủ kêu mệt mỏi thì tốt nhất VFF nên suy nghĩ lại ...tốt nhất là không gọi họ vào đội tuyển nữa,khi mà cá cầu thủ không còn tinh thần không còn tha thiết với đội tuyển quốc gia nữa thì hãy gọi cá cầu thủ nhập tịch vào đá đội việt nam sẽ dành chiến thắng ..vậy thì chúng ta chọn cái nào hay hơn ?
Được gửi bởi: le minh
Gửi lúc: 22:58 10/01/2010
 
Bình luận:Của đau con xót!
thật nhảm nhí, nói theo bài viết này như vậy nghĩa là sao? là thả cầu thủ muốn đá ở đâu thì đá à và thông cảm cho họ sao, hay thể lực ko cho phép, vậy xin hỏi lại sao ở mấy nước khác ngưòi ta cũng đá hết leage của mình xong lên tuyển đá đó là chưa tính họ còn phải tham gia các giải champion c1 c2 và các trận giao hữu rồi lại các chuyến du đấu. đó là chuyện 1 cầu thủ chuyên nghiệp phải chấp nhận. ở nước ngoài cho dù họ có kiệt sức thì cũng ko bao giờ dám bỏ lỡ cơ hội lên tuyển. còn ở VN đơn giản chỉ là cái "tôi" của mình quá lớn nên xem mọi cái xung quanh như đồ chơi thích thì chơi ko thích thì bỏ, ko đủ thể lực ư, quá ải ư xem lại đi rồi hãy nói.
Được gửi bởi: mr.bian
Địa chỉ email: firelua113@yahoo.com
Gửi lúc: 22:25 10/01/2010
Trang:
1
0 sao
Cập nhật: 25/05/2012
... lượt xem
 
0 sao
Cập nhật: 25/05/2012
... lượt xem