Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ: "Dương Hồng Sơn hãy trung thực"19:17 10/1/2010

Ngày mai, thủ môn Dương Hồng Sơn sẽ phải nộp tường trình lên VFF về toàn bộ diễn biến của vụ “mất hộ chiếu” và không cùng ĐTVN đi Lebanon. Căn cứ vào bản tường trình của Hồng Sơn và một số xác minh khác, VFF sẽ đưa ra quyết định cuối cùng.

>> Dương Hồng Sơn đã nói gì với ông Nguyễn Lân Trung?
>> Phó chủ tịch VFF Nguyễn Lân Trung: “Tôi không nghe nhầm”


24 giờ trước khi Dương Hồng Sơn nộp bản tường trình, chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ bày tỏ quan điểm: “VFF yêu cầu Dương Hồng Sơn báo cáo trung thực”. Theo ông Hỷ, có 2 vấn đề Dương Hồng Sơn cần phải làm rõ.

 Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ

Thứ nhất, việc mất hộ chiếu, không thể cùng cả đội đi Lebanon là có thật hay không? Nếu có, thì việc mất cắp xảy ra ở đâu, trong bối cảnh nào? Nếu không, thì động cơ thực sự của Hồng Sơn trong vụ việc này là gì?

Thứ hai, Hồng Sơn cần phải báo cáo tỉ mỉ, rõ ràng về việc có hay không có chuyện báo với PCT VFF Nguyễn Lân Trung đã tìm ra hộ chiếu.

Ông Hỷ cho biết: “Trên cơ sở báo cáo của Hồng Sơn và những xác minh khác của VFF, chúng tôi sẽ đưa ra quyết định cuối cùng”. Nếu Hồng Sơn báo cáo không trung thực và VFF chứng minh được sự không trung thực ấy thì Hồng Sơn chắc chắn bị loại khỏi ĐTQG. Ông Hỷ nói: “Vấn đề của Hồng Sơn liên quan đến hình ảnh và danh dự của ĐTQG. Trong trường hợp chúng tôi chứng minh được Hồng Sơn không trung thực thì không riêng gì chúng tôi, mà tất cả NHM bóng đá Việt Nam đều đòi hỏi một mức kỷ luật thích đáng cho cầu thủ này”.

 
 Thủ môn Dương Hồng Sơn - Ảnh: Đức Cường

Liên quan đến chuyện PCT VFF Nguyễn Lân Trung có nghe nhầm lời nói của Dương Hồng Sơn như một số tờ báo đặt ra ngày hôm qua hay không, ông Trung một lần nữa khẳng định lại: “Chiều ngày 02/01/2010, Hồng Sơn gọi điện cho tôi thông báo rõ là đã tìm được hộ chiếu, và không thể có chuyện tôi nghe nhầm”. Ông Trung cho biết thêm, trong cuộc nói chuyện này, câu đầu tiên mà ông trả lời Dương Hồng Sơn là: “Mọi thứ đã muộn rồi”. Ông phân tích: “Hồng Sơn phải nói như thế nào thì tôi mới nói “mọi thứ đã muộn rồi” chứ. Nếu cậu ấy bảo là vẫn chưa tìm ra hộ chiếu thì tôi nói câu ấy để làm gì?”.

Chiều qua, chúng tôi đã liên lạc với thủ môn Dương Hồng Sơn để nghe quan điểm của anh về câu chuyện này. Tuy nhiên, vì đang phải sống trong những ngày tháng rất căng thẳng và mệt mỏi (theo lời của chính Hồng Sơn) nên anh không muốn nói bất cứ vấn đề gì xung quanh sự cố này. Nhưng Hồng Sơn cho biết, trước buổi tập ngày mai của đội tuyển, anh sẽ nói chuyện với ông Nguyễn Lân Trung, sau đó nộp tường trình lên BHL và chính thức trả lời báo chí.

Thư ngỏ Dương Hồng Sơn

Tiếng gọi của lương tâm

Dương Hồng Sơn thân mến!

Tôi muốn viết thư này gửi đến Hồng Sơn không phải với tư cách của một nhà báo hay một NHM. Vì với tư cách của một nhà báo, có thể những gì viết ra sẽ bị hiểu lầm là “lý thuyết suông”, còn trong tư cách NHM thì giữa chúng ta e lại tồn tại một khoảng cách không đáng có. Tôi viết những dòng thư này gửi Sơn với tư cách của một người bạn muốn tâm tình với một người bạn. Bởi chỉ có những người bạn cùng độ tuổi, cùng hiểu rõ về đặc thù nghề nghiệp của nhau thì mới dễ thông cảm và đồng cảm với nhau.

Sơn biết không? Tôi đã từng rất mực cảm kích khi biết chuyện bạn quyết định tạm xa người vợ trẻ và đứa con mới sinh chưa đầy tháng để lên tập trung ĐTQG trước thềm AFF Cup 2008. Nói đến AFF Cup 2008 lại chợt nhớ một kỷ niệm: Hồi ấy, vì không đồng tình với một bài báo, và lầm tưởng tôi là tác giả bài báo ấy nên Sơn đã không ngại ngần bày tỏ quan điểm của mình với những đồng nghiệp của tôi. Nhưng ngay cả khi xảy ra chuyện ấy, tình cảm của tôi với bạn cũng không vì thế mà sứt mẻ.

Tại sao, Sơn biết không? Tại vì, từ rất lâu rồi, tôi đã để ý và đã yêu thích cái biệt hiệu Sơn “miền núi” của bạn. Chẳng phải ngẫu nhiên mà được người ta yêu quý gắn sau tên mình hai chữ “miền núi” đâu nhé. Một phần, có thể vì Sơn sinh ra và lớn lên ở huyện miền núi Quỳ Hợp (Nghệ An), nhưng phần nhiều là vì cách sống của Sơn, ở một góc độ nào đó “tự nhiên” và trong trẻo hệt như chất “núi”, chất “rừng”. Phải nói rằng, trong cuộc sống phố thị ồn ào, nơi mà con người với con người nhiều lúc không ngại đè giẫm đạp nhau để tiến thân thì sự xuất hiện của một chút “miền núi” mới đáng quý làm sao!

Hiểu rõ điều đó cho nên sau AFF Cup 2008, ngay cả khi Sơn có những hành động mà nhiều người cho là “bốc đồng, thiếu suy nghĩ” ở CLB T&T Hà Nội của mình thì cá nhân tôi vẫn giữ trong lòng, hình ảnh một Sơn “miền núi” thật là tốt đẹp.

Nhưng Dương Hồng Sơn ạ, phải nói là khi xảy ra vụ việc “mất hộ chiếu” mà bạn là nhân vật chính thì những cảm tình của tôi với Sơn đã lung lay. Bởi vì phía sau câu chuyện này còn là danh dự của một đội tuyển, của Quốc gia. Cho đến thời điểm này, thực hư của câu chuyện thế nào là điều chưa ai có thể kết luận. Nhưng Hồng Sơn biết không? Dẫu kết luận có như thế nào thì phần thiếu sót của bạn cũng là điều không thể che giấu được.

Sơn cứ nghĩ mà xem, giả như chuyện mất hộ chiếu là có thật thì NHM cũng hoàn toàn có thể đặt ra một chuỗi câu hỏi: Tại sao một tuyển thủ quốc cỡ Hồng Sơn lại có thể lơ đễnh và bất cẩn với những vật “bất ly thân” của mình đến thế? Và khi một tuyển thủ đã lơ đễnh với ngay cả những cái sát sườn nhất của mình, lại lơ đễnh vào đúng lúc đội tuyển chuẩn bị lên đường thì cầu thủ ấy liệu có xứng đáng đứng trong khung gỗ của ĐTQG - nơi không cho phép bất cứ ai lơ đễnh hay không? Còn giả như chuyện mất hộ chiếu là không có thật thì chắc chắn là “tinh thần chiến đấu” và “trách nhiệm nghề nghiệp” của Sơn sẽ làm dư luận phiền lòng.

Nhưng Hồng Sơn ạ, trong tư cách một người bạn, tôi muốn tâm sự thế này: Hãy đặt dư luận sang một bên, bởi dư luận dẫu sao cũng chỉ là những yếu tố bên ngoài. Điều đáng sợ nhất của một con người là phải đối diện với yếu tố bên trong, với tòa án lương tâm của chính mình. Năm 1994, nhà báo Kevin Carter đã được nhận giải thưởng Pulitzer (giải thưởng cao quý nhất về ảnh báo chí) với tác phẩm: “Kền kền chờ đợi”. Nhưng một thời gian dài sau khi nhận giải, Carter luôn tự chất vấn: Tại sao mình lại có thể điềm nhiên chụp bức ảnh đó, thay vì lao đến cứu em bé sắp bị con kền kền ăn thịt? Ám ảnh lớn đến mức cuối cùng, Carter đã tự sát.

Đấy, cái tòa án của lương tâm nó khắt khe, nghiệt ngã như vậy đấy!

Tôi được biết ngày mai, Sơn sẽ có trách nhiệm báo cáo toàn bộ vụ việc lên VFF. Sơn sẽ báo cáo một cách trung thực hay sẽ tìm cách để “lách” qua dư luận, điều ấy chỉ một mình Sơn rõ. Nhưng là một người bạn, tôi mạo muội khuyên Sơn hãy đặt dư luận sang một bên, hãy nhìn vào chính lòng mình để viết từng dòng báo cáo. Và hãy báo cáo làm sao để dẫu phản ứng của dư luận có như thế nào thì Sơn vẫn có thể sống thanh thản với chính mình.

Sơn “miền núi” - tôi đã tin và hy vọng là sẽ không mất niềm tin vào hai chữ “miền núi” rất mực trong trẻo, rất mực trân quý này.





Đánh giá(?):
0 sao
Cập nhật: 25/05/2012
... lượt xem
 
0 sao
Cập nhật: 25/05/2012
... lượt xem